Các cơ sở vui chơi giải trí – du lịch – P2

3. Luận về vấn đề vui chơi giải trí
– Nhu cầu vui chơi giải trí ở những lứa tuổi khác nhau:
• Trẻ con – trò chơi động và động nhẹ, đồng thời là những trò chơi mà nó có thể chủ động được trong khi chơi.
• Thanh niên – động và tốc độ.
• Trung niên – động nhẹ như chèo thuyền, leo dốic, đi dạo, thưởng lãm, hưởng thụ cái đẹp.
• Người lớn tuổi – đi dạo, thưởng lãm và hưởng thụ cái đẹp – yên tĩnh, hưởng thụ sự yên tĩnh.
– Thời diểm và tâm trạng:
• Khi vui, thành đạt – động, có tốc độ hoặc có khi thích lắng đọng.
• Khi buồn có 2 trạng thái: + muốn động.
+ muốn yên tĩnh.
Thiền về thưởng lãm cái đẹp, cái thanh tao.
– Điều kiện kinh tế, hoặc điều kiện đi lại, thời gian.
• Trẻ em nghèo dù muốn cũng không thể chơi trò chơi đắt tiền.
• Quá xa, đường sá xe cộ đông đúc
Theo điều tra xã hội học hiện nay có một số người khá đông nếu không vì yêu cầu của con cái, họ không muôn đên những khu vui chơi giải trí lớn, vì quá xa, quá đông, quá ồn ào náo nhiệt. Khác với đi lễ hội – đi lễ hội không chỉ vì thích đông vui mà có một phần bắt buộc, thụ động còn đến các khu vui chơi giải trí thì hoàn toàn do con người chủ động. Muốn đi hay không đi, họ không chịu một sự ràng buộc nào cả. Vì vậy vui chơi giải trí phụ thuộc rất lớn vào đối tượng.
Vui chơi giải trí là một nhu cầu bức xúc của xã hội hiện đại — vui chơi giải trí lành mạnh cũng góp phần lành mạnh hóa xã hội đồng thời nó góp phần bồi dưỡng cho con người biết tiếp thu lối sống hiện đại; biết giữ gìn và phát huy truyền thống văn hóa dân tộc.
Vui chơi giải trí và kể cả du lịch ngày càng đòi hỏi sự phong phú đa dạng, tính văn hóa cao và phù hợp với từng đối tượng. Một mặt đưa con người đến những cái mới lạ của thời hiện đại, nhưng mặt khác đưa con người quay trở lại với thiên nhiên, mặt thứ hai ngày càng bức xúc hơn, bởi cuộc sống hàng ngày con người ngày càng tiếp xúc với quá nhiều thứ do con người tạo ra.
– Vui chơi giải trí cần đáp ứng trước tiên cho lứa tuổi thiếu niên với phương châm vui chơi nhưng có thể nâng cao trí tuệ.
Khu vui chơi giải trí cho thiếu niên cần bố trí rộng rãi hơn, đều khắp hơn, thu phí ít hơn để đến một ngày nào đó nó biến thành phúc lợi xã hội trong các khu dân cư chứ không phải là Công trình dịch vụ như hiện nay.
– Đốỉ tượng ưu tiên thứ hai là cho người già. Khung cảnh đẹp, yên tĩnh, ấm cúng – đi dạo ngắm cảnh, câu cá, xem hoa, chim, cá kiểng, chơi cờ, nghe nhạc thính phòng, nhạc cổ, uông trà, thậm chí cả khiêu vũ cổ điển … đây chính là nơi để họ có dịp gặp gỡ nhau.
– Còn đối với thanh niên thì có thể là những khu vui chơi rất động, rất tốc độ, rất náo nhiệt.
Tuy nhiên cũng nên nhớ rằng dù là thanh niên không phải lúc nào người ta đều thích ồn ào náo nhiệt. Cuộc sống hiện đại đã quá ồn ào náo nhiệt rồi…. có khi người ta cũng cần sự tĩnh lặng, sự êm dịu. Đời là thế mà!
Có lẽ sẽ không phải là Disney Land hay Santosa được xây dựng dần dần một cách chắp vá, tuỳ tiện, cũng không thể có ngay được một “Việt Nam cẩm tú” hay một “thế giới thu nhỏ”. Cũng không thể gồm đủ mọi thứ vào một chỗ…
– Cần phải có một sách lược rõ ràng về vân đề du lịch, vui chơi giải trí.
Đề xuất các giải pháp:
• Có thể làm nhiều khu vui chơi giải trí nhỏ, với các trang thiết bị giản đơn phân bố trong các khu dân cư nhằm phục vụ cho đối tượng chính là trẻ em của mọi thành phần xã hội – nếu sau này có điều kiện thì biến thành các cơ sở phúc lợi xã hội.
• Sử dụng các công viên nhỏ hiện có ở thành phố cùng với nhiều công viên mới kết hợp thành các khu vui chơi giải trí yên tĩnh với các dịch vụ cho người lớn tuổi và những người thích cảnh quan đẹp, không gian yên tĩnh.
• Xây dựng các khu vui chơi giải trí động với các thiết bị chơi hiện đại nằm ở các khu vực xa thành phố.
• Xây dựng những công viên chuyên đề như công viên văn hoá lịch sử dân tộc, công viên thế giới thu nhỏ, làng hoa, vườn chim, bảo tàng cá v.v…
• Xây dựng những khu nhà vườn nghỉ ngơi (như kiểu Bình Quới Thanh Đa) nhưng quy mô lớn hơn, phong phú đa dạng. Người thành phố có thể đến nghỉ cuối tuần, người lớn tuổi hưu trí có thể đến tĩnh dưỡng một thời gian ngắn.
Tại các khu du lịch cũng có các cơ sở dịch vụ vui chơi giải trí phù hợp.
• Xây dựng các khu du lịch sinh thái, như rừng ngập mặn, rừng nguyên sinh, khu vườn cây trái, khu nhà nổi v.v…
– Xây dựng những khu du lịch, vui chơi giải trí, nghỉ ngơi phải theo các nguyên tắc:
• Phải dựa vào thiên nhiên, không làm ảnh hưởng đến thiên nhiên gây tác động xấu cho môi trường sinh thái. Phải hạn chế tối đa việc tạo dựng nên thiên nhiên kiến trúc hóa, bê tông hoá ….
• Phân biệt những khu vui chơi giải trí với những tính chất khác nhau. Nếu diện tích khu vui chơi giải trí quá rộng lớn, cần phải phân thành những khu khác nhau, không ảnh hưỏng lẫn nhau.
• Phổ thông hóa và phân tán hóa các trò chơi thông thường để cho mọi người và nhất là trẻ em có thể sử dụng được tối đa để sau này khi có điều kiện có thể biến thành các cơ sở phúc lợi xã hội.