Nhà ở cho người nghèo Đô thị – Cho dân tạm cư

Người nghèo đô thịdân tạm cư (chủ yếu là dân mđi nhập cư) thường có một điểm chung là đa số đều chưa có nghề nghiệp và thu nhập ổn định. Kiếm sống còn chưa ổn thì dĩ nhiên nơi ở cũng có thể chỉ là tạm. Ngoài ra số công nhân ở các khu công
nghiệp mới ngày càng đông đến hàng vạn người và đều không có chỗ ở.
Số người này thường chiếm 15%- 20% dân số của các đô thị lớn, mặc dù kiếm sống chưa ổn, nhưng họ không thể không có một nơi che mưa nắng và sinh hoạt gia đình. Nếu không giải quyết cho họ thì họ tất phải tìm lấy chỗ ở cho mình, đó là những xóm nhà lụp xụp, lấn chiếm … và đó là tai hoạ cho đô thị.
Nhà nước không thể không lo cho họ. Và chỉ có nhà tạm, nhà bán kiên cố, 1-2 tâng được xây dựng trên một mặt bằng tạm sử dụng trong một thời hạn nhất định mới đáp ứng kịp thời với đối tượng rất khó khăn phức tạp này.
Loại nhà này có thể bán có thời hạn, có thể cho thuê với sự hỗ trỢ tối đa của Nhà nước. Chúng tôi muốn nhấn mạnh rằng đây là đối tượng mà Nhà nước phải đặc biệt chăm lo, nếu không, chính họ sẽ để lại những hậu quả tai hại khôn lường cho thành phố sau này.
Sau 5-10 năm, khi cuộc sông đã ổn định, và được nâng cao hơn thì người dân có thể vào ở những loại hình nhà tốt. Các khu đất tạm xây dựng sẽ được cất thành những công trình cần thiết khác cho đô thị. Việc tổ chức xây dựng những khu ở tạm vô hình chung cũng là một hình thức dự trữ đất đai cho đô thị để dùng trong tương lai.
Tuy nhiên với tình hình đất đai đô thị hiện nay thì rất khó thực hiện được giải pháp nêu trên. Hầu hết đất đô thị đều đã có chủ, hầu hết chưa xây dựng vì thiếu vốn hoặc nằm chờ giá đất lên để bán. Vì vậy nhà nước cần có chính sách cương quyết, triệt để hơn để dành lại đất đai cho đô thị, cũng chính là giành lại đất đai cho người nghèo, người thu nhập thấp. Đặc biệt là tại các thành phố lớn như Hà Nội và thành phố Hồ Chí Minh.
Theo số liệu thống kê và điều tra xã hội học năm 2000 thì thành phố Hồ Chí Minh có đến gần 60% số hộ không có khả năng mua nhà theo như phương thức xây dựng nhà ở hiện nay. Trong đó 15% số hộ không có khả năng tích lũy, 45% số hộ chỉ tích lũy được 400.000đ/tháng. số hộ này muốn mua một căn hộ chung cư 40m2 với giá thấp nhất hiện nay là 600.000đ/m2 (trong đó đã có nhiều yếu tố hỗ trợ của Nhà nước) tức là 24.000.OOOđ/căn hộ thì họ phải tích lũy trong 5 năm và trong 5 năm đó gia đình không xảy ra sự cố gì bất thường.
Đây là vấn đề hết sức khó khăn và thực chất coi như 60% số hộ này không có khả năng mua nhà ở theo phương thức xây dựng nhà ở hiện nay.
Hầu hết người nghèo (thu nhập thấp và rất thấp) ở các thành phô’ lớn đều chưa có nhà ở cho ra nhà. Đa phần là lụp xụp, tạm bợ, bán kiên cố, quá chật hẹp, thiếu mọi tiện nghi tối thiểu-hay nói cho đúng hơn, coi như họ chưa có nhà ở.
Muốn cho họ có nhà ở đúng nghĩa, thì phải có những loại nhà thích hợp với khả năng mua của họ, và quan trọng hơn là Nhà nước phải có những mức độ hễ trợ nhất định đối với người mua nhà cũng như đối với người đầu tư xây dựng nhà để bán cho họ.
Loại hình nhà thích hợp là gì?
– Có diện tích ở bảo đảm cho cuộc sống tối thiểu cho sinh hoạt nếu có thể thêm ít diện tích dành cho kiếm sống. Theo mức sống chung của xã hội đến 2010 thì ít nhất phải là 6-8m2/ng.
– Có tiện nghi tối thiểu, bếp riêng, vệ sinh riêng cho từng hộ, bảo đảm điện nước, không bị ngập úng.
– Chât lượng ngôi nhà không yêu câu cao và kiên cố, chỉ cần tồn tại khoảng 10 năm khi mà khả năng thu nhập của họ có thể tăng lên thì họ lại thuộc về nhóm đối tượng ở khác.
– Do vậy nhà chỉ là nhà bán kiên cố, 1-2 tầng với các căn hộ độc lập, giá mua nhà phải dưới 500.000đ/m2.
– Địa điểm và vị trí nhà phải chấp nhận ở những nơi không có nhiều thuận lợi lắm.